Buổi 5: “Học thì khó mà không có thì thèm”

Học hết buổi 5 mà đã phi nước đại được đến nửa bài 9, tôi thấy mình hết sức ngầu!

Giờ tôi phát hiện ra một khả năng kỳ lạ của mình, là tôi chỉ cần tập kỹ tay phải, rồi tay trái sẽ theo đó mà làm, không cần tốn nhiều thời gian tập từng tay như trước nữa, trước khi kết hợp hai tay chỉ cần thử qua một chút là ổn.

Mặc dù thực ra tôi vẫn chưa leo lên khỏi cái hố sâu không đáy mang tên “luyện ngón”, thì sự tiến bộ từng chút của bản thân qua mỗi buổi học khiến tôi đỡ chán hơn nhiều. Giờ tôi mê luyện ngón, thế mới kinh!

Mới vài buổi nhưng tôi đã dần có cảm giác quen thuộc với nơi này cùng với những anh chị giáo ở đây, mọi người ai cũng gần gũi và thân thiện cả. Tôi không rõ học piano ở chỗ khác có nhẹ nhàng thế này không, nhưng từ buổi đầu đến giờ, dù có đặt tay sai cách, ngồi sai tư thế, đàn sai nhịp hay bất cứ sai phạm gì, cũng chưa có ai nặng lời với tôi một câu nào cả. Vậy mà tôi vẫn tiến bộ được, chứng tỏ giáo dục không thực sự cần đến rầy la mắng mỏ.

Giáo dục cần sự kiên nhẫn, mà theo quan sát của tôi, các anh chị giáo viên ở đây ai cũng vô cùng kiên nhẫn. Mỗi người có một cách dạy riêng nhưng điểm chung là đều kiên nhẫn, nhiệt tình, có chuyên môn và luôn khiêm tốn. Bình thường đi học tôi chỉ biết cắm đầu vào học thôi, không dám nói chuyện với ai cả, nhưng khi đến đây thỉnh thoảng lại được hỏi han vài câu, được chia sẻ, tâm sự, được kết thêm bạn mới, tôi đâm ra cũng dạn dĩ và vui vẻ lên nhiều.

Buổi 5 học thì khó mà không có thì thèm ảnh 1

Thích quá nên đôi khi không phải ca học của mình tôi cũng lơ ngơ đi nhầm vào Chùa Láng. Những lúc như vậy, tôi lại la cà ăn vặt linh tinh gì đó quanh khu này để chờ đến giờ học đàn, bạn bè đâm thắc mắc vì cái gì mà học một loại nhạc cụ lại khiến tôi… béo lên.

Nói vui vậy thôi, nhưng piano đúng là “học thì khó mà không có thì thèm”.

Lại đang bắt đầu một đợt covid mới, hàng quán đóng cửa cả, trường cũng học online, may mà còn có một nơi thế này để học, để chơi, để đỡ nhớ hơi người, để trút bầu tâm sự, chứ ở nhà mãi chắc tôi chán chết mất. May mắn là trung tâm rất tuân thủ các quy tắc phòng dịch, tất cả mọi người đều đeo khẩu trang và sát khuẩn tay trước khi vào lớp, nghe tôi kể vậy bố mẹ cũng yên tâm để tôi tiếp tục đi học.

Mong là đợt covid này sẽ chóng qua, chứ vừa luyện ngón vừa đeo khẩu trang kể cũng hơi… mệt. 😀

Đọc thêm nhật ký học Piano

Logo
Reset Password