Buổi 4: Học đàn là chuyện cả đời

Sau 4 buổi mà tôi đã có thể tập hòm hòm được bài luyện ngón Hanon số 6 là tôi thấy mình siêu lắm, không biết tốc độ chung của mọi người thế nào.

Cảm giác trên tay mình đã dần xuất hiện những giai điệu phức tạp hơn Do Re Mi Fa Sol La Si dù chỉ… một chút xíu thôi cũng làm tôi hân hoan. Biết đâu mấy tháng nữa tôi lại chơi được mấy bản nhạc nhìn thôi đã muốn ngất xỉu của Chopin thật.

Tôi thật sự không còn cố gắng giao tiếp với hai tay nữa. Tôi để chúng nó tự do, ấy vậy mà lại vào việc nhanh hơn nhiều. Ghi nhớ phím đàn nhanh hơn, ghép hai tay cũng nhanh hơn.

Nhưng nhanh quá cũng không tốt… Tôi phải bật tempo lên tập vì ngón tay tôi cứ phi nước đại trên đàn mà không thành một cái nhịp cụ thể gì, toàn ngắt quãng và giật cục thô thiển. Có lẽ tôi cần thong thả hơn, dù sao tôi cũng còn thời gian cả đời để chơi piano chứ không chỉ ngày một ngày hai.

Dù sao chúng ta cũng còn thời gian cả đời để học tất cả mọi thứ, chỉ trừ khi chúng ta phải đi thi mà thôi.

Buổi 4 học đàn là chuyện cả đời ảnh 1

Cơ mà không phải tự tôi ngộ ra những điều ấy đâu, tất cả là do sự dạy dỗ tận tình và có phần hơi nghiêm khắc của các anh chị giáo viên.

Mỗi lúc họ lại tìm thấy một vấn đề để chỉnh tôi. =)) Tôi qua một thứ, anh chị lại nghĩ ra thêm một thứ cho tôi làm, kiểu như:

Tôi thuộc được bài đấy rồi, thì họ bắt tôi đánh theo tempo.

Tôi đánh theo tempo, anh chị lại hỏi tôi “Ai dạy em ngồi kiểu đấy?”, rồi bắt tôi thẳng lưng, ngồi nửa ghế, chân chạm đất. (Muốn đong đưa kiểu nghệ sĩ ấy à? Ra khỏi đây rồi thích đong đưa thế nào thì đong đưa, còn đã học, là phải nghiêm chỉnh…)

Tôi ngồi tử tế rồi, họ lại đòi tôi lúc tập phải nhấc tay lên, không được để tay dính chặt lấy phím đàn, không thì đến lúc chơi những bản nhạc khó hơn, phải chạy ngón nhiều hơn sẽ không theo được.

Tôi nhấc tay lên, anh chị lại bảo sao em luyện ngón một kiểu mà đến lúc đánh đàn em lại cử động tay lắm thế…

Hừm, tôi không cử động tay lắm nữa, thì lại bị chê là đàn như trả bài. Khổ quá. Tôi mắc tật thích đốt cháy giai đoạn, chỉ cần thuộc bài một lần đã í ới đòi được kiểm tra để sang bài mới rồi, thành ra tôi hay vấp. Đã bảo người ta chỉ muốn học Chopin rồi mà huhuhu…

Nói chứ bị sửa nhiều như vậy tôi vẫn khoái lắm. Càng lớn chúng ta càng thích đi học những giáo viên kĩ tính, tỉ mỉ và chỉn chu, tôi đoán vậy.

Đọc thêm nhật ký học Piano

Logo
Reset Password