Buổi 3: Có cần đến 20 ngón tay để luyện ngón hay không…?

Đúng vậy, buổi 3 lại luyện ngón. Chị giáo bảo tôi thường là học viên phải luyện ngón ít nhất… một tuần. Có lúc tôi tự hỏi nếu mình có 20 ngón tay thì tôi sẽ chỉ phải luyện ngón nửa tuần thôi, hay sẽ tốn gấp đôi thời gian, tức là hai tuần. Lúc chán con người ta hay nghĩ mấy điều điên rồ, mà luyện ngón thì đặc-biệt-chán.

Ngẫm lại, nếu tôi có đủ ngón tay để đặt kín các phím đàn, không biết tôi có cần học piano, có cần luyện ngón nữa không? Cơ mà thuyết phục 10 ngón tay làm theo ý mình đã mệt muốn chết rồi. Có lẽ nhiều ngón tay quá cũng không tốt.

Điều đặc biệt của ngày hôm nay là tôi đã thôi trò năn nỉ hai tay.

Tôi thấy càng là tay không thuận lại càng chơi tốt – tay trái của tôi thuộc bài sớm hay tay phải rất nhiều – nói theo một cách nào đó, có thể cho là càng giảm bớt sự cố gắng kiểm soát cơ thể và càng thả lỏng thì việc học piano càng dễ dàng hơn. Ấy là tôi thấy thế, chưa tham khảo ý kiến dân chuyên nên không thể khẳng định điều gì. Nhưng thả lỏng quá cũng không được, mỗi lúc lưng tôi gù xuống và mặt tôi như sắp dán vào các phím đàn, anh giáo sẽ ngay lập tức ra vỗ lưng chỉnh sửa tư thế cho tôi. Cuối cùng tôi đã tìm thấy những người quan tâm đến việc tôi bị gù lưng hơn cả mẹ tôi – chính là các giáo viên của trung tâm Piano Sinh Viên…

Buổi 3: Có cần đến 20 ngón tay để luyện ngón hay không...?

Có một điều tôi cảm thấy rất thú vị khi bỏ tai nghe của chính mình ra và ngó một vòng quanh phòng học: tất cả mọi người đều đang tập hoặc đang chơi, nhưng không có một chút âm thanh nào phát ra cả. Trông ai cũng như thể đang diễn kịch câm. Có lẽ do đặc thù cách âm của một phòng học nhạc nên hầu hết mọi thời gian nơi đây đều rất yên ắng. Mọi người có tai nghe riêng và tập trung cao độ vào cây đàn của mình.

Dạo gần đây tôi rất nhanh chán tất cả mọi thứ, kể cả những thứ tôi say mê nhất như phim ảnh, tiểu thuyết,… nhưng không hiểu sao tôi lại có thể ngồi học đàn rất lâu mặc dù tất cả những gì tôi phải làm là đàn đi đàn lại những tổ hợp nốt giống nhau. Có lẽ sự kiên trì của những học viên khác đã truyền cảm hứng cho tôi. Tôi không định ngồi liền tù tì 2 3 tiếng để học đàn, nhưng tôi thấy có những người đến trước tôi từ rất sớm vẫn đang ngồi đó, thế là tôi lại ngồi tiếp.

Cố gắng mãi tôi cũng lết được đến bài Hanon số 5. Mặc dù ngày mai đến lớp thứ đón chờ tôi vẫn là bài… luyện ngón, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy… háo hức. Nếu mai không luyện ngón mà được tập chơi một bản nhạc gì đấy, chắc tôi sẽ thấy hơi hụt hẫng.

Đùa thôi…

Ngày nào cũng đi học đàn mang lại cho tôi một cảm giác thư thả đặc biệt. Đầu óc tôi không suy nghĩ được gì nhiều vào lúc luyện ngón, vì cứ nghĩ lan man một tí thôi là tôi đàn sai ngay. Có thể coi 2 3 tiếng luyện đàn là khoảng thời gian tôi suy nghĩ ít nhất trong ngày. Bên ngoài ô cửa kính là những mái nhà, những tòa cao ốc phía xa, thậm chí còn chẳng có đường, giao thông, xe cộ, thành ra có muốn nghĩ tôi cũng chẳng nghĩ gì được. Lúc chiều mới đến, tôi còn được ngắm mặt trời lặn một lúc, trước khi bắt đầu… luyện ngón. Ôi, luyện ngón. Luyện ngón choán đầy tâm trí tôi, tôi thậm chí còn chẳng cảm thán được gì nhiều trước hoàng hôn, chỉ biết nó rất đẹp mà thôi.

Mong là vài tháng sau tôi đang chơi Chopin trong lúc ngắm hoàng hôn đỏ rực đằng xa, thay vì luyện ngón. Rất mong là vậy.

Đọc thêm nhật ký học Piano

Logo
Reset Password