Buổi 2: Luyện ngón, luyện ngón và luyện ngón

Buổi 2 học piano thật tuyệt. Suốt 3 tiếng đồng hồ, trong một buổi chiều nắng ngập đầy Hà Nội, tôi ngồi chết dí ở một góc phòng, chỉ mót được tí nắng lọt qua giữa hai tấm rèm đỏ dày che kín cửa sổ, và tiếp tục… luyện ngón.

Do Re Mi Fa Sol La Si Do, Do Si La Sol Fa Mi Re Do.

Tôi hỏi anh giáo trẻ trung và nhiệt tình hết sức của trung tâm, “Làm thế nào để biết mình đã luyện xong cái này ạ?”.

Người anh bảo tôi, “Chơi bằng cả hai tay, chạy ngón 3 lần.” Chưa để tôi hết ngỡ ngàng, người anh nói tiếp, “Nhưng luyện cái này thì chẳng bao giờ xong cả. Đến cả người chuyên nghiệp cũng vẫn phải luyện mãi.”

Buổi 2: Luyện ngón, luyện ngón và luyện ngón 2

Ối giời ơi. Tuyệt chưa. Luyện ngón bằng một tay tôi còn vấp, mà giờ phải chơi bằng cả hai tay. Làm sao tôi có thể nhớ được lúc nào nên vắt ngón khi mà thứ tự vắt ngón của hai tay khác nhau? Mỗi lần tay phải vắt ngón cái, ngón cái tay trái của tôi cũng hào hứng nhấn xuống, kiểu, “Đến lượt em đúng không?”, trong khi lạy trời, không hề!

Tôi cố gắng thuyết phục tay trái, “Mày vắt ngón muộn hơn, thì tao sẽ tập trung vào tay phải hơn, nhưng trong lúc đó mày phải tự biết mà hoàn thành phần của mày.” Giá mà tôi có thể dọa dẫm kiểu như “Nếu mày không làm được thì tao sẽ chặt mày đi”, nhưng chỉ nghe thôi đã thấy kinh, mà mất tay trái thì tôi cũng không sống nổi.

Tất nhiên, tôi có năn nỉ cỡ nào, tay trái của tôi cũng mặc kệ. Nhớ ra mình thuận tay phải, tôi đổi phương án, quay sang lạy lục cái tay thuận để dành thời gian ghi nhớ tay kia. Tất nhiên là vô dụng.

Học piano khổ quá, tôi căm ghét chính tay của mình.

Có lẽ tôi sẽ tắc ở bài học luyện ngón đến già. Lúc trong thang máy trò chuyện với một người chị học viên khác, nghe chị ấy cười khổ: “Chị học một tháng rồi vẫn chưa hết quyển một”, tôi còn chẳng hiểu gì, giờ ngẫm lại có khi tôi học một tháng vẫn còn đang luyện ngón.

Nói đùa vậy thôi, ngồi gần 3 tiếng luyện ngón và ăn hết gần 1 thanh Alpenliebe cũng phải có gì đấy khác bọt chứ. Thuyết phục suông hai cái tay không được, tôi bắt chúng nó chạy đi chạy lại trên các phím đàn, để tự chúng nó ghi nhớ cảm giác và nhịp điệu, rồi tôi kết hợp hai tay với nhau một cách vừa lề mề vừa vội vã – lề mề khi dò nốt, vội vã vì sợ dò xong mình quên mất – ấy thế là lại ổn. Đàn được một lần quãng tám trơn tru tôi đã thấy mình xứng danh đệ tử của Beethoven. Sĩ quá thành ra mỗi lần anh giáo chị giáo đến kiểm tra là tôi lại…đàn sai.

Buổi 2: Luyện ngón, luyện ngón và luyện ngón

Piano có n cách thử thách sự kiên nhẫn của tôi, kiểu nếu bạn đã có thể luyện ngón quãng tám bằng hai tay, mời làm lại y hệt nhưng phải…theo nhịp (tempo). Lúc gần ra về tôi vẫn chưa phá đảo được level này, nhưng chắc thấy tôi khốn khổ quá, anh giáo quyết định cho tôi…học lý thuyết.

Ngồi cặm cụi dò nốt nhạc trên khuông để làm bài tập, vẽ cái khóa Sol xấu ma chê quỷ hờn như các cháu thiếu nhi, tôi cảm thấy đây là lần đầu tiên trong đời mình thật sự coi âm nhạc là một môn học nghiêm túc. Tất nhiên, môn học nghiêm túc nào cũng…mệt cả.

Oải lắm. Nhưng cũng thú vị. Mỗi lần đến với một thử thách mới là những cái đã vượt qua trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. So với luyện ngón quãng tám theo nhịp thì chỉ luyện vòng quanh năm nốt Do Re Mi Fa Sol – thứ mà buổi đầu tiên tôi còn sai lên sai xuống – trở nên dễ ẹc.

Kết thúc buổi 2, piano vẫn khó. Tôi vừa ước ngày mai ngủ dậy mình có thể đàn như Chopin, lại vừa hy vọng tiếp tục được cầm tay chỉ dạy những điều cơ bản. Chính ra việc học cũng có cái thú của nó. Cái gì tự thân mình vượt qua đều mang lại cảm giác thành tựu hơn những thứ từ trên trời rơi xuống.

Đọc thêm nhật ký học Piano

Logo
Reset Password